VN Ngày Nay
100 triệu trong két sắt bỗng “bốc hơi”, nghi chồng đem tiền cho bồ tôi điều tra để rồi đem nốt 50 triệu quỹ đen cho cô ta

Anh thở dài xin lỗi nói tiền cho rồi không thể lấy lại được. Nhưng khi anh tiết lộ về người đàn bà đó và lý do cho tiền cô ta tôi sốc đến tận óc.

Là tay hòm chìa khóa trong nhà, giữ lương của chồng nhưng tôi vẫn không yên tâm nên phải luôn có 1 khoản quỹ đen. Đàn bà lấy chồng phải có tý vốn phòng thân, tôi rút kinh nghiệm từ cuộc hôn đổ vỡ của bạn thân mình. Nó mang hết tiền về nhà chồng, gom góp xây nhà cuối cùng ly hôn mất hết tất cả. Chồng tôi thoáng tính, không khắt khe, chẳng quản lý việc tôi chi tiêu thế nào, anh tin tôi sẽ biết cân đối việc trong nhà.

Cũng vì muốn xây nhà, có chỗ ở đẹp thay vì sống chung với bố mẹ chồng mà vợ chồng tôi phải dè dặt, tiết kiệm từng đồng một. Sang năm chồng được tuổi, chúng tôi sẽ xây nhà. Anh bảo cứ mạnh dạn xây, thiếu vay trả nợ dần chứ tích thì lâu lắm. Sau 5 năm kết hôn , chúng tôi cũng dành dụm được khoản khá khá gửi ngân hàng rồi.

Mở VN Ngày Nay, xem nhiều ảnh hơn >

(Ảnh minh họa)

Buôn bán quần áo, nên lúc nào trong két sắt của hai vợ chồng cũng có 100 – 200 triệu để tôi nhập hàng. Vậy mà hôm thứ 7 mở két cầm tiền đi lấy hàng tôi sốc khi 200 triệu bây giờ lại còn có 100 triệu. Két sắt không hề có dấu hiệu bị vênh, bị cạy gì cả. Dường như là có người biết mật mã mở chứ không phải trộm. Mất tiền, tôi như kẻ ngẩn ngơ rồi bắt đầu hoài nghi. Mật mã két sắt tôi để rất đặc biệt, chỉ có 2 vợ chồng tôi biết ngoài ra không ai biết cả. Chẳng lẽ chồng tôi ư?

Đem chuyện mất tiền nói với chồng, anh tỏ vẻ sửng sốt và nghi nhà có trộm. Vậy mà lúc tôi tính báo công an anh lại khuyên thôi, cho rằng báo cũng không tìm được, lại làm ầm ĩ lên không hay. Coi như bài học cho vợ chồng tôi cẩn trọng về tiền nong hơn. Mất số tiền lớn mà chồng cứ bình thản như không khiến tôi nghi hơn. Chẳng lẽ anh có nhúng tay vào việc này, hay chính anh lấy nên anh cứ nói bâng quơ như thế?

Nghi chồng đem tiền nuôi “em gái mưa” nào đó, tôi vừa bực vừa sinh nghi. Nghĩ lỡ vu cho anh mang tiền cho gái mà không có bằng chứng thì dại, chồng sẽ trách mắng tôi. Tôi quyết định âm thầm theo dõi, điều tra chồng từ điện thoại, lịch trình di chuyển hàng ngày. Bám đuôi chồng 1 tuần trời, không thấy anh đi đâu ngoài từ nhà đến công ty và ngược lại. Kiểm tra điện thoại cũng không có dấu hiệu gì hay có cô gái lạ nào ve vãn xung quanh.

Khó hiểu về chồng, để rồi tôi chết sững khi lộn trái quần jean của anh sau khi giặt. Tờ giấy nhỏ rơi ra, là hóa đơn chuyển khoản ngân hàng. Nét chữ in trên giấy ngấm bột giặt mờ nhiều, khó đọc. Nhưng tôi vẫn nhìn được số tiền chuyển khoản là 100 triệu, tên người nhận là Vân. Cô ta là ai mà chồng dám lấy tiền đi nuôi?

Không thể giữ được bình tĩnh hay điều tra gì nữa, tôi mang thứ đó vào nhà làm ầm lên. Tôi chỉ trích chồng ngoại tình , ngu ngốc đem tiền cho gái trong khi vợ con phải tiết kiệm từng đồng một. Khóc lóc bù lu bù loa lên rồi đòi chồng mang tiền trả lại tôi, anh thở dài xin lỗi nói tiền cho rồi không thể lấy lại được. Nhưng khi anh tiết lộ về người đàn bà đó và lý do cho tiền cô ta tôi sốc đến tận óc.

“Vân là chị gái em đấy! Con chị bị tim bẩm sinh cần phẫu thuật. Vì em ghét chị là con riêng của bố nên chị ấy không dám vay. Vợ chồng chị ấy hiếm muộn mãi mới có con, giờ cháu nó lại thế nên anh chủ động giúp đỡ cho vay. Anh không dám nói vì sợ em cấm, bao năm qua em có coi chị Vân là người nhà đâu!” .

Mở VN Ngày Nay, xem nhiều ảnh hơn >

(Ảnh minh họa)

Hóa ra chồng đem tiền cho chị gái cùng cha khác mẹ của tôi. Từ trước đến giờ tôi chưa hề hòa thuận với chị. Tôi không thích vì chị ta mà bố mẹ tôi liên tục cãi nhau. Bố cũng thương chị ấy hơn tôi nhưng lâu không gặp, không nói chuyện không ngờ con chị ấy lại bệnh tật thế này. Nghe chồng nói, tôi thấy mình đã sai, đã quá thờ ơ và ghét bỏ người chị ruột của mình.

Nhà tôi có 2 chị em, mẹ tôi mới mất nửa năm nay. Điều bố vẫn luôn đau đáu trong lòng là tôi có thể làm hòa, bình thường với chị nhưng tôi không chịu. Chị Vân từ trước đến giờ vẫn nhẹ nhàng, hiền lành nhưng tôi lại nghĩ đó là sự giả tạo. Chồng tôi – phận làm rể mà biết nghĩ, thương gia đình chị như vậy, thay tôi giúp đỡ chị vậy mà tôi lại thờ ơ coi thường. Im lặng nghe chồng nói, tôi thở dài rồi cùng chồng đến viện thăm cháu.

Dúi riêng cho chị Vân 50 triệu quỹ đen, tôi bảo chị cầm lấy lo cho cháu vì gia đình chị nghèo lắm. Nhà có cái gì giá trị cũng bán đi chạy chữa cho con hết rồi. Tôi xin lỗi chị vì thái độ của mình bao năm qua, để chị phải ấm ức. Mai này bố già yếu rồi mất đi, người thân duy nhất tôi còn là chị. Từ giờ tôi sẽ thay đổi suy nghĩ, không coi chị là con riêng của bố bởi chị là chị của tôi, vậy thôi.